Giải Đáp Các Câu Hỏi Hay Gặp Trong Cuộc Sống

Mục lục



1. Tại sao tiền tệ dựa trên vàng?

Tiền tệ không phải là đồng kim loại hay đồng bạc giấy được in ra. Đấy chỉ là biểu tượng của tiền tệ, nhưng chúng thay thế cho một cái gì thật.

Tiền tệ dựa trên một số lượng lớn trữ kim quý nằm trong tay nhà nước, do nhà nước ấn hành tiền tệ. Tiêu chuẩn dùng để đo lường giá trị tiền tệ được sử dụng rộng rãi khắp thế giới văn minh là vàng và bạc. Chúng là thứ quý hiếm đủ để đảm bảo giá trị của chúng, tuy nhiên phải đầy đủ để đáp ứng nhu cầu của thị trường.

Nói khác đi, tiền giấy và tiền kim loại do nhà nước ban hành làm “tiền tệ” được chấp nhận có một giá trị chắc chắn bởi vì có sự tiếp tế vàng và bạc để yểm trợ cho tiền tệ ấy.

Năm 1821, nước Anh chỉ dùng một kim loại độc nhất làm căn bản cho hệ thống tiền tệ và vàng đã được chọn như là thứ tiền tệ chính thức. Vào năm 1914, vàng là thước đo giá trị của tất cả tiền tệ trên thế giới.

Có tiêu chuẩn giá trị rồi, từ đó các nước giao thương dễ dàng với nhau. Đồng đô la của Mỹ, đồng Franc của Pháp, đồng Mark của Đức trước đây đều có tiêu chuẩn giá trị bằng vàng.

Vào năm 1933, hầu hết các nước không còn dùng vàng làm tiêu chuẩn nữa. Nhưng nhiều loại tiền tệ, trong đó có Mỹ vẫn còn dựa trên giá vàng. Và vàng vẫn còn rất quan trọng trên thương trường quốc tế. Nhà nước mua bán các thỏi vàng gọi là nén. Một phần vàng được sử dụng để trả nợ quốc tế, một phần để dự trữ. Phần dự trữ gọi là “trữ kim”.




2. Tại sao ngôn từ có những nghĩa nhất định?

Thật sự, ngôn từ là những “quy ước" hay biểu tượng DE | thay thế cho một cái gì đó. Chúng có được từ những âm thanh do con người tạo ra. Khi hai người hay nhiều người quyết định rằng một âm thanh hay một nhóm âm thanh nào đó sẽ mang một ý nghĩa mà họ cùng hiểu, họ đã có chung một tiếng nói.

Vì vậy, ngôn từ có nghĩa nhất định chỉ bởi vì một số đông người quyết định rằng những từ ấy phải có nghĩa như thế.

Khi những âm thanh D, 0 và G được xếp lại và cho ra từ dog, những người nói tiếng Anh đồng ý với nhau rằng từ “dog” thay thế cho một con vật đặc biệt. Nếu một người Anh nói “dog”, người Anh khác tự động thấy ngay hình ảnh một con chó. Còn người Nga thì sao? Từ “dog” chẳng có ý nghĩa gì đối với họ cả. Họ dùng từ “sobaka” để chỉ con chó, trong khi người Ý dùng từ “cane”.

Ngay cả luật dùng từ cũng không giống nhau ở mỗi ngôn ngữ. Tất cả đều tùy thuộc vào điều mà người ta đã đồng ý về ngôn ngữ ấy. Trong Anh ngữ, nếu bạn muốn nói đến nhiều con chó, bạn phải thêm “s” ngay sau dog (dogs). Tiếng Ý thì đổi chữ cuối của “cane” thành “i” (cani).

Người ta học cách dùng và hiểu nghĩa ngôn từ của một ngôn ngữ nào đó ngay từ khi còn nhỏ. Khi đó, bạn đã biết bắt chước những âm thanh do cha mẹ và người xung quanh nói. Bạn liên kết những âm thanh ấy với những sự vật, những hành động và những ý nghĩ rõ ràng. Bạn học cách sắp xếp các từ lại với nhau theo một cách nào đó và thay đổi vị trí của chúng khi cần thay đổi ý nghĩa. Đó là bạn đã học một ngôn ngữ.




3. Tại sao hệ thống thập phân được phát minh?

Khi khoa học bắt đầu phát triển, cách đây vài trăm năm, các nhà khoa học đã băn khoăn với sự đo lường. Tiêu chuẩn đo lường thay đổi từ nước này đến nước khác và thậm chí thay đổi giữa các vùng trong cùng một nước. Vì vậy trong suốt thập niên 1700, các nhà khoa học thảo luận về một hệ thống đo lường dễ hiểu có thể được cả thế giới chấp thuận. Hệ thống ấy được phát minh ở Pháp năm 1791.

Người Pháp có những lý do để thực hiện điều ấy. Họ vừa mới ở giữa thời kỳ cách mạng. Những nhà lãnh đạo cuộc cách mạng muốn trút bỏ những điều nhắc nhở về một quá khứ đáng ghét. Vì thế họ muốn thiết lập một hệ thống đo lường mới.

Họ bắt đầu với chiều dài. Họ quyết định thiết lập “mét” (do một từ La tinh có nghĩa là đo đạc) làm tiêu chuẩn. Toàn bộ hệ thống đo lường mới được gọi là hệ thống thập phân. Lúc đầu, họ cố gắng làm cho đơn vị mét (thước) đúng với 1/40.000.000 của chu vi Trái Đất. Nhưng khi tính toán, mới hay là nó sai với chu vi của Trái Đất, vì cái thước của họ là khoảng cách giữa hai điểm của một thanh platinum iridium. Tất cả đơn vị đo lường theo hệ thống này, chiều dài, thể tích, khối lượng - đều ít nhiều liên hệ đến mét.

Thật vậy, hệ thống thập phân rất dễ nhớ và dễ sử dụng, mặc dù ban đầu người ta không muốn thay đổi. Năm quyết khuyến cáo người dân sử dụng hệ thống thập phân, nếu không sẽ bị xử phạt.

Các quốc gia khác dần dần chấp nhận hệ thống thập phân và ngày nay hầu như toàn thế giới đều dùng nó. Vương quốc Anh ngày nay đang từng bước du nhập” hệ thống này.




4. Tại sao châu Mỹ không mang tên ông Columbus?

Có hai điều liên quan đến chuyện này: Một là tại sao châu Mỹ không mang tên ông Columbus, hai là tại sao lại mang tên một người khác.

Như các bạn biết, Columbus đã khởi hành tìm một con đường về hướng Tây đến châu Á. Và ông nghĩ rằng ông sẽ làm được như thế. Nhưng thật ra, ông chỉ khám phá San Salvador, Cuba, và Hispaniola. Điều này không làm mất đi phần nào sự quan trọng trong việc khám phá và lòng gan dạ của ông, nhưng đã tạo ra một vài vấn đề.

Vì ông không tìm thấy sự phồn vinh của Ấn Độ, sự nghi kỵ dậy lên sau chuyến viễn du của ông. Chính quyền Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha bắt đầu thắc mắc là Columbus đã tìm ra miền đất nào? Cũng có những nghi vấn là đất này thuộc Tây Ban Nha hay Bồ Đào Nha?

Người ta cử ông Amerigo Vespucci đi kiểm tra. Trong phúc thư, ông Vespucci tường trình hai chuyến đi dọc theo bờ biển mà ngày nay gọi là Nam Mỹ. Trong lời mô tả về vùng đất, ông nói “cái mà chúng tôi đã quan sát có thể là một đại lục”.

Nói khác đi, Amerigo Vespucci biết vùng đất này không phải là một phần của châu Á mà là một tân đại lục. Năm 1507, một nhà địa lý tên là Martin Waldseemuller cho ra một bản đồ chỉ rõ tân đại lục này. Kèm theo bản đồ có cuốn sách nhỏ trong đó ông ta đề nghị lấy tên người khám phá, Americus, đặt tên cho vùng đất mới là America.

Công chúng tức thì chấp nhận tên ấy và thích quá đến nỗi tên ấy cũng được dùng cho cả Bắc Mỹ. Waldseemuller chúng ta nên nhớ lại, đề nghị tên America cho Amerigo Vespucci chỉ vì ông ta nghĩ rằng Vespucci đã chứng minh được là có một tân đại lục.